Chuyện ảnh người tu hành Khmer qua Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD

Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD– Chuyện ảnh tu hành của người Khmer tại Trà Vinh.

1. Vì sao mình chọn Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD cho chuyến đi này?

Đầu tiên mình sẽ nói vì sao lại lựa chọn ống kính Tamron 28-75mm F2.8 Di cho chuyến đi Trà Vinh lần này. Như mọi nguời đã biết, với ngàm Sony FE, hệ máy ảnh Full Frame của Sony nếu mọi người muốn một ống kính đa tiêu cự với khẩu độ 2.8 thì chỉ có một lựa chọn duy nhất là ống kính Sony FE  24-70 F2.8 GM. Đây là một ống kính tốt với 3 thấu kính ED được tráng phủ Nano, Sony đã bố trí thêm hệ thống chống rung kèm nút Focus Hold lên thân máy, cũng như rất nhiều thứ hay ho được trang bị trong ống kính. Qua những điều trên có thể thấy ống kính Sony FE 24-70 F2.8 GM thật sự tốt, nhưng….cũng thật sự tiếc. Vì ống kính quá nặng, quá to khi gắn vào chiến máy ảnh Sony FE A7RIII và các hệ máy ảnh Full Frame khác của Sony, làm cho chiếc máy không còn nhỏ gọn theo chuẩn thuần tuý ban đầu của Mirrorless. Vậy có lựa chọn nào khác cho ống kính đa tiêu cự cho ngàm Sony FE?

Câu trả lời là ống kính Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD. Cảm giác đầu tiên khi nhìn bề ngoài, ống kính Tamron 28-75mm F2.8 Di thiết kế khá đơn giản, đơn giản đến mức Tamron đã bỏ luôn nút chuyển AF/MF,cũng không sao, vì trên máy ảnh Sony FE A7RIII đã có sẵn chế độ chuyển AF/MF. Tamron 28-75mm F2.8 Di trở nên nhỏ gọn hơn khi đặt cạnh Sony FE A7RIII.Và đó là điều mà mình thật sự mong muốn ở chiếc ống kính này. Ban đầu mình chọn mua Mirrorless một phần mình đi lại thường xuyên, nên không muốn mang vác cồng kềnh, thêm một điều nữa là nhờ trọng lượng nhẹ của Tamron 28-75mm F2.8 Di mà mình có thể thao tác một tay nhẹ nhàng, cơ động hơn, vì mình luôn cầm sẵn chiếc máy ảnh trên tay trong lúc di chuyển tìm chủ đề để không bị mất khoẵn khắc nào khi nhìn thấy. Và có lẽ để nhỏ gọn như vậy, Tamron đã dùng tiêu cự 28mm thay vì 24mm như trên Sony, nhưng với mình sự thay đổi đó ban đầu mình không thích nghi được, nhưng dần dần mình đã quen và thấy tiêu cự 28mm khá đủ thậm chí làm hình mình chặt chẽ hơn.

Để so sánh của Tamron 28-75mm F2.8 Di với Sony FE 24-70 F2.8 GM khá khó khăn vì hai tầm giá và phân khúc quá chênh lệch nhau, Tamron 28-75mm F2.8 Di có giá 19.800.000 VNĐ khó có thể so sánh được chất lượng hình ảnh mang lại như flare, quang sai, độ méo.. của Sony FE 24-70 F2.8 GM với tầm giá 44.000.000 VNĐ. Nhưng với chất lượng hình ảnh cao như Sony FE 24-70 F2.8 GM có lẽ hướng những người dùng chuyên nghiệp với lĩnh vực đặc thù khác nhau. Còn Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD chắc chắn dành cho nhóm người dùng phổ thông hơn nhưng cần khẩu độ F2.8, nhóm người cần một mức giá thích hợp hơn nhưng vẫn đáp ứng đủ công việc hằng ngày như Wedding Photographer, hay đơn giản là cần một ống kính gọn nhẹ, mang vác khắp nơi như mình. Và đó là những lý mà mình chọn ống kính Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD làm bạn đồng hành trong chuyến đi Trà Vinh này.

2. Trà Vinh và chuyện tu hành của cộng đồng Khmer.

Chuyến đi Trà Vinh này mình chưa chuẩn bị một kế hoạch cụ thể nào, phần vì bất ngờ mình muốn đi khi thấy ảnh về các thầy Lục của anh chị trên mạng. Phần vì trước giờ mình luôn nghĩ những chuyến đi bất ngờ này không cần kế hoạch nhiều sẽ giúp mình thích thú và tò mò hơn, từ đó có thể tìm ra những chủ đề thú vị cực có ích cho công việc, nhất là mình đã biết thêm ngoài cách tu báo hiếu nổi tiếng thì cộng đồng Khmer còn có một cách tu khác dành cho người từ 60 tuổi trở lên.

Hành trình này túi máy ảnh mình cực gọn nhẹ với máy ảnh Sony A7RIII và ống kính Tamron 28-75mm F2.8 Di III RXD, kèm vài viên pin cho máy ảnh, những hình dưới đây đa phần mình nhụp ở khẩu độ từ F4.0 đến F8.0, đa tiêu cự từ 28mm đến 75mm, ở một số điều kiện mình có dùng thêm chế độ APS-C trên máy ảnh Sony A7RIII nhằm thu hẹp tiền cảnh và hậu cảnh trong ảnh. Khi đến Trà Vinh mình chưa vội đi chụp ngay, mà mình chạy lòng vòng xem cảnh sinh hoạt hằng ngày của người dân như thế nào, khi hỏi chuyện với một số người dân ở đây mình khá hoang mang khi họ nói chuyện với mình bằng tiếng Kinh nhưng lại nói chuyện với nhau bằng tiến Khmer ( mình đoán như vậy ). Câu hỏi của mình xoay quanh việc tu hành của các thầy Lục, sau khi tìm hiểu mình được giớ thiệu một số ngôi chùa đặc trung nơi đây. Theo mình đánh giá, những ngôi chùa của người Khmer được xem là nơi thiêng liêng nhất, nên những bản sắc riêng của cộng đồng Khmer đều thể hiện ở đây.

Khi bước vào các ngôi chùa, điều đầu tiên ập vào mắt mình đó là hai tượng thần bảo hộ Tuya Rắcbal nhằm tránh những điều xấu vào trong chùa.Bên trong thường là lối đi ở giữa, hai bên là các hàng cây sao, cây cổ thụ.


Kiến trúc chùa Khmer tại Trà Vinh nói riêng cũng như các chùa Khmer tại Nam Bộ nói chung có rất nhiều nét tương đồng với những ngôi chùa Cambodia mà mình thấy. Có chăng vì trước kia vùng đất này thuộc về Vương quốc Ankor nên từ lâu những nét văn hoá đã hằng sâu trong người dân ở đây.  Nóc chùa được thiết kế theo một tổng thể hình tam giác cân, mái chùa có ba cấp, mỗi cấp được chia thành ba nếp, nếp giữa lớn hơn, hai nếp phụ hai bên bằng nhau, không có tháp nóc. Ở bốn góc nóc mái chính điện được trang trí hình tượng bốn đuôi rồng uốn lượn tạo cảm giác uyển chuyển, mềm mại cho ngôi chùa.

Như mọi người biết dưới mái chùa này là nơi sống và tu hành của các thầy Lục, những thanh thiếu niên khi trước khi đủ tuổi trưởng thành được cha mẹ gửi vào đây để tu học, theo người dân Khmer nghĩ điều này sẽ giúp con cái có cơ hội báo hiếu cho cha mẹ, cũng như là cách để thanh thiếu này sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn. Còn theo cá nhân mình, hình thức này giống như “nghĩa vụ quân sự” nên mình vẫn luôn đặt câu hỏi liệu họ thích hay không khi sống trong môi trường này. Ngoài việc tu hành, thầy Lục còn được học chữ Khmer, chế tác đồ mỹ nghệ, học làm thợ nề để trùng tu cũng như xây thêm các chi tiết nhỏ cho ngôi chùa.

Họ thường được các Sư Sải đứng ra chỉ dẫn nên làm những gì. Những Sư Sãi ở đây thường là những vi đã tu rất lâu năm, và quyết định ở lại chùa.

Do là các thanh niên nên khi hoạt động nặng nhọc lâu ngày nên cơ thể của thầy lục rất cường tráng.


Sau khi làm xong việc hoặc trong giờ nghỉ trưa, họ có thể ngồi nói chuyện với nhau hoặc ngủ ở trong các láng, lều, căn phòng nhỏ. Trong khi đó các Sư Sãi sẽ ngủ trong một căn nhà lớn hơn một chút như hình dưới đây.

Những tấm vải màu vàng ở đây, ngoài làm trang phục còn dùng để ràng, cột, làm võng và các vận dụng. Ngoài ra mỗi sư sẽ có một trì bát để đi khất thực.

Trong ngôi chùa của người Khmer, ngoài các vị tu hành, còn là nơi sinh hoạt của học sinh, người dân xung quanh.

Bức ảnh dưới đây làm mình suy nghĩ khá nhiều điều. Liệu rằng qua các thời kỳ, Phật giáo Nam Tông của người Khmer có còn nguyên thuỷ không?


Một trong những điều mà mình bất ngờ, đó là trong chùa từ các vị Sư Sãi đến thầy Lục hầu như đều hút thuốc, có những thầy Lục còn rất trẻ nhưng trên tay đã cầm điếu thuốc như một thói quen. Mình không lên án hành động đó, vì mỗi văn hoá, mỗi vùng miền đều khác nhau và mình tôn trọng điều đó.


Nhà chùa thường mời thợ mộc, giáo viên về dạy cũng như phụ giúp các thầy Lục trong việc học hay làm những vật dung, tượng hay đồ trang chí bằng gỗ. Mình rất thích điều này, vì với những thầy Lục ở đây, việc được học nghề là một điều thiết yếu cho các vị sau này.


Họ thường phác thảo hình vẽ lên sân xi măng tạo nên những hình thù rất ngộ nghĩnh.


Các thầy Lục thường tắm và giặt trong một nhà tắm tập thể ở giữa rừng cây, sau đó họ tận dụng những cái cây này để làm chỗ phơi phóng trang phục ở khắp mọi nơi, khắp mọi không gian. Mọi thứ tạo nên một không giác kỳ bí nhưng rất hút mắt.


Và đây là điều mà mình rất muốn kể cho mọi người. Trong lúc mình đi vòng quanh ngôi chùa, mình đã thấy một số trang phục rất lạ, không giống với những mảnh vải vàng mà các nhà sư hay mang. Trang phục đó màu trắng, tựa như chiếc áo bà ba của người dân Nam Bộ và may khá đơn giản kèm theo đó là chiếc quần màu đen như các ông bà xưa hay mựac. Mời mọi người xem hình dưới đây.

Trang phục màu trắng như hình trên là trang phục đặc trưng của những ông bà tu thiếp. Vì sao mình gọi là ông bà, vì những vị này thường có tuổi đời trên 60 tuổi, không kể nam hay nữ. Họ tìm đến những ngôi chùa Khmer là để tu tập, do tuổi đã già nên họ không thể học hết được giáo lý của Phật. Họ ngồi thiền ở đó để chiêm nghiệm lại quãng thời gian qua trong cuộc đời, đã làm tốt không tốt những gì, cầu xin ơn trên ban phước lành đến với mình.

Thường thì khi đến chùa họ sẽ sống trong những căn lều, tuỳ theo hoàn cảnh của từng người mà tự chọn cách tu riêng, nhưng nhìn chung họ đều được các vị sư hiểu biết nhất trong ngôi chùa đó chỉ dẫn cách thiền.


Những vị tu thiếp thường ngồi một chỗ hoặc rảnh rỗi thì nói chuyện với nhau, con cháu trong nhà thường sẽ mang cơm trưa đến cho họ dùng khu đúng 12 giờ, và sau đó thì các vị tu thiếp này chỉ được uống nước hoặc sữa.

Mình bắt chuyện với một nhóm tu thiếp, khi nói chuyện mình cảm thấy họ khá vui vẻ, có lẽ vì sống trong môi trường ít giao du với người lạ.

Trước khi bắt đầu ngồi thiền hoặc có người xin chụp hình, họ đều mặc lại trang phục cho đẹp.

Tư thế ngồi thiền căn bản của vị tu thiệp
Tất cả những gì một vị tu thiếp cần có


Vào buổi chiều người dân sẽ đến chùa để cầu nguyện. Ở đây mình mới thấy rõ qua bao đời, Phật giáo vẫn luôn nằm trong tâm của mỗi người Dân Khmer.


Các vị sư, thầy Lục, vị tu thiếp, người dân đều tập trung ở chánh điện để cầu nguyện.

Thường thì mỗi vị tu ở đây sẽ lập một bàn thờ nhỏ thờ Phật cho riêng mình. Gồm nến và đèn dầu kèm nhang và một gói thuốc điếu.

Các vị tu sĩ đều thành tâm cầu nguyện


Nhưng có lẽ những vi tu thiếp là thành tâm hết, vì hơn ai hết, họ mong muốn mình là người sẽ thấy được cảnh giới của đức Phật.

Có một điều thú vị là từ thanh thiếu niên đến người già chung một nhà đều có thể trở thành một tu sĩ như nhau.


Có thể nói, Phật giáo Nam tông Khmer có một vị thế không thế trong cuộc sống của người dân. Dấu ấn của Phật giáo không chỉ in đậm trong cuộc sống của cá nhân trong vòng đời sinh lão bệnh mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến tư tưởng, lối sống của cả cộng đồng. Và mọi người dù già trẻ lớn bé như thế nào đều sống dưới mái nhà chung đó là Phật Giáo.

Mình lấy hình dưới đây để tạm kết câu chuyện tu hành của người Khmer. Từ khi sinh ra đến lúc mất đi người dân Khmer đều quan niệm sống theo chân lý của Phật. Khi chuẩn bị trưởng thành họ được gửi vào chùa để học lý lẽ, cách làm người, tâm lý họ lúc đó chắc chắn chưa hiểu được hết những gì đã học. Đến khi già đi, họ lại quay lại chùa để chiêm nghiệm lại những gì mình đã làm có đúng, có sai, có phạm vào những lời của Phật dạy hay không? Như thầy Lục này, liệu đã học được những gì? Tương lai khi ra đời sống xã hội rộng lớn có làm gì không? Rồi đến khi già đi cậu có thấy được hết ngôi nhà của Phật Giáo không?

Abel Đặng Phát

Facebook Comments

About the author

Abel Dang Phat

Em tên Abel, hiện là Commercial Photographer. Với em, chụp ảnh như một cách để mình trải nghiệm không gian xung quanh mình. Cũng là cách giúp mình có thể đi du lịch khắp mọi nơi.

BÀI VIẾT MỚI